Ca cấp cứu lúc nửa đêm

Vừa ở Viện về, điện thoại đổ chuông liên hồi. Có bệnh nhân nguy kịch! 7h tối, còn chẳng kịp ăn vội bát cơm nhà, lên xe bắt đầu hành trình cấp cứu. Lòng nóng như lửa đốt.

Hành trình Hà Nội – Hạ Hoà (Phú Thọ) gót nghét trăm cây. Bệnh nhân tên LBK, tuổi đã 60, bác sĩ chẩn đoán Nhồi máu não, do tắc động mạch thân nền. Đường xa cả trăm cây, lòng nóng như lửa đốt. Bệnh nhân ấy sống thực vật đã 64 ngày, 39 ngày hồi sức cấp cứu tại bệnh viên BM trong vô vọng.

Người thân đã xin đưa về lại quê nhà. Họ hàng tính đến lo hậu sự. Việc đến thế, như ông bà ta nói chỉ là còn nước còn tát. Khi mình tiến hành cấp cứu, cũng đúng vào lúc nửa đêm. Ánh đèn điện bạc trắng hắt xuống.

ca-cap-cuu-luc-nua-dem
ca-cap-cuu-luc-nua-dem
Cấp cứu những ca như vậy lo nhất là trong vòng 3h sau khi dùng thuốc. Lo là lo bệnh nhân như ngọn đèn cạn dầu không chống chịu nổi, còn như qua được 3h đó, thì đã thành công quá nửa. Ít nhất một sinh mạng được cứu lại, ít nhất thêm một gia đình có niềm vui đoàn tụ.
Cấp thuốc cho người bệnh xong, trắng một đêm không ngủ.

Khi mặt trời vừa lên, gương mặt bệnh nhân LBK sắc khí đã trở lại. Tôi như thở phào. Xung quanh tôi bao nhiêu niềm hi vọng, bao nhiêu là tình cảm của người nhà bệnh nhân.

ca-cap-cuu-luc-nua-dem
ca-cap-cuu-luc-nua-dem
Nào LBK, sẽ có ngày anh ngồi dậy, sẽ đến lúc anh vui vầy cùng con cháu. Tin tôi đi, chúng ta nhất định thắng. Tin tôi đi, tôi sẽ đưa anh trở về với  gia đình với những bữa cơm xum vầy.

Trưa tôi trở về Hà Nội, người nhà báo tin, anh LBK hơi thở đều đặn, ngủ giấc ngon lành. Đấy đấy là cái niềm vui của một ca cấp cứu lúc nửa đêm và xa cả trăm km.